18:44:23 | 23/12/24 |
Lúc này, Khang mới quan sát kỹ người con gái mắt sắp trực trào nước mắt. Đôi mắt ngập nước ấy cũng đang nhìn anh dò hỏi. Là cô ấy, đúng là cô ấy rồi. Cuộc đời thật kỳ diệu. Khang lễ phép nhìn người đàn ông luống tuổi chào hỏi: " Chú vất vả rồi, lạnh thế này vẫn phải ở ngoài trời. Ba cháu vẫn nhắc chú luôn." Người đàn ông trung niên cười một cách sảng khoái, gật đầu hài lòng và không ngừng vỗ vai Cao Khang. Chỉ những cử chỉ đơn giản nhưng hàm chứa biết bao là yêu mến. Ông biếtthằng nhóc này chẳng có gì tốt đẹp đâu mà, thể nào cũng có chuyện cần nhờ cho xem.
" Sao nào, đồng chí có chuyện gì cứ thẳng thắn trình bày. Đảngvà Cách Mạng sẽ xem xét mức độ thành khẩn và niệm tình tha thứ. Chứ tự nhiên dừng xe chỉ để chào tôi một tiếng thì ông chú già này chẳng giám nhận đâu.".
Nhưng mở cờ trong bụng, Khang cười cười: " Chú, bạn cháu hôm nay mắc lỗi gì mà chú doạ cho con gái nhà người ta sắp khóc rồi kìa."
Thiên Lam lặng nghe từ nãy đến giờ đã hiểu, anh ta là công an.Nhưng sao anh ta lại không mặc cảnh phục. Cả hai lần cô đều thấy anh ta một thân Armani như muốn khẳng định với những người nhìn xung quanh rằng: Tôi là người có tiền. Để ý lại thì thấy anh ta đi Sh. Đúng là anh ta có tiền nên mới đặt một chai nước hoa mang giá trị sáu con số 0 và trước con số 0 ấy chắc chắn không phải là số 1 vào tay người lạ. Ông chú giao thông nhìn Khang rồi lại quay sang nhìn Thiên Lam rồi lại cười:
" Hoá ra là bạn hả? Cô gái xinh đẹp đây không mang giấy đăng ký, đi sai làn đường qui định, còn không có tiền mặt. Ngành mình chưa có chế độ quẹt thẻ nộp phạt nên chú bó tay rồi."
Cao Khang à lên một tiếng rồi lại nhìn về phía Thiên Lam. Anh ghé tai ông chú nói gì đó Lam không nghe rõ. Chỉ thấy ông chú quan sát cô cười cười rồi xua tay và không ngừng nói " bỏ đi, bỏ đi".
Cao Khang lại gần, lần này anh đã thấy rõ thẻ tên của cô được đề rất rõ ràng trước bộ đồng phục nhân viên của Vietcombank.Phạm Thiên Lam. Thiên Lam nhìn anh rồi lại nhìn bóng ông chú bỏ đi mà không khỏi ngạc nhiên rồi chỉ biết cười gượng gạo:
" Lại gặp anh rồi. Cảm ơn anh, thật xin lỗi vì đã mang lại phiền phức cho anh nhiều quá. Hôm nay tôi thật sự không mang theotiền mặt. Cả lọ nước hoa lần trước nữa. Nếu anh không bận có thể cho tôi xin ba mươi phút được không? Tôi sẽ nhanh chóng đi rút tiền trả anh?".
Bước về phía em - phần 1 Bạn ơi mau mau mở giùm mình nha. Người mới người mới mà. Thứ 6 ngày 13 Tại một quán café nhỏ, ấm cúng Nền nhạc |
Bước về phía em - phần 2 Part 5: Ly dị ư! Đừng hòng Sau khi nói chuyện với mẹ chồng cô dò dẫm đi tắm. Lúc xuống nhà thì anh đã đi ra ngoài từ |
Bước về phía em - phần 3 Part 11: Gặp lại cha 3 tháng trôi qua một cách êm đềm từ sau bữa ăn ngày hôm đó. Thái độ của anh cũng bớt lạnh nhạt và |
Bước về phía em - phần 4 Part 17: Ly hôn Sau bữa trưa, Quân và Huyền Thư đang ngồi trong một quán café sang trọng. Trông Thư ko có vẻ gì là muốn uống |
Bước về phía em - phần 5 Part 23: Về nhà Sau chuyện lần trk, đã lâu lắm rồi Quân chưa gặp Thiên Di nhưng chưa bao giờ dừng nghĩ về cô. Phải, cô |
Bước về phía em - phần 6 Part 29: 1 tuần an dưỡng (4) Sau cuộc gặp chóng vánh với Huyền Thư trưa nay Quân ngồi bần thần, không phải anh ngạc nhiên |
Bước về phía em - phần cuối Part 35: Hồi kết Gió, gió cứ quần quận làm mấy cái cây trk nhà nghiêng ngả, cành cây thân cây non oằn ẹo chống cự trk |